tui cứ nghĩ chúng ta sẽ không còn gì để nói nữa, mọi thứ như đã định, dù rõ là chẳng đứa nào chịu nói với nhau một lời - tui nghĩ tui sẽ bước tiếp, tui nghĩ tui sẽ tốt thôi, cuộc đời là những trải nghiệm mà
thế là hôm qua tui đi ra ngoài đường, sau trên dưới 1 tháng cách ly xã hội - tui đã đi qua những bước đường cũ, của những kỉ niệm tui không hề muốn nhớ - nhìn vạn vật mà tự nhiên buồn thiu ở trong lòng - hít không khí mà cổ họng như có cái gì đó mắc nghẹn - thế là tui biết mình sai
nên tui viết cái này, không phải để gửi cho em (nhưng tui mong em nghe được), mà là để giải thoát cho tui, để giải thoát cho những gì chúng ta còn sót lại - như con đường kia tui không bao giờ muốn nhớ
11 giờ từng là tất cả
của tui
của em
của chúng ta.
___
SC: / 1100-pm-hawk-original
___
xíu xiu update 18/06/2020:
tui đã move on được phần nào